Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

Bu bahis siteleri dışında diğer.

Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập


Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập


Sở Ninh Dực vẫn cúi đầu nhìn con trai. Vừa nãy đang nói chuyện với Thủy An Lạc về chuyện của Kiều Nhã Nguyễn cho nên anh chưa để ý đến thằng nhóc này.

“Mày khóc đấy à?” Thủy An Lạc thấy giọng của Kiều Nhã Nguyễn khàn khàn liền hỏi thẳng.Thủy An Lạc vẫn cố gắng nín cười. Tiểu Bảo Bối, con đang muốn đấu với ba con đấy hả?“Ừ, kết hôn đã ba năm rồi, đứa cháu lớn nhất của tôi đã được hơn một tuổi.” Thủy Mặc Vân hờ hững trả lời, vừa rồi ông cố ý nói như vậy là để người phụ nữ này tự biết khó mà lui.“Mẹ, con đi làm đều là Ninh Dực đưa đón con, ở nhà cũng có thím Vu rồi, con không sao thật mà.” Thủy An Lạc nghiêm túc nói.

Kỳ thực Thủy An Lạc cũng hiểu chuyện này, bởi vì trong quá trình lớn lên của cô còn có một Thủy An Kiều nữa, nhưng may mà lúc đó người mà ba cô yêu hơn vẫn là chính cô.Sở Ninh Dực bảo chú Sở lái xe đưa cô đến bệnh viện, tiện đường thì đón cô về luôn.Thủy An Lạc nhận lấy bình sữa rồi cúi đầu nhìn Tiểu Bảo Bối: “Ba con không cố ý đâu, cũng không phải ba không thích Tiểu Bảo Bối mà.”Thủy An Lạc nằm trên giường nhìn trần nhà: “Nếu có một ngày có một người thật tình đối tốt với ba, thì mặc kệ là ngoại hình người đó có thế nào, chỉ cần người đó một lòng đối tốt với ba là được rồi.”

Thủy An Lạc quay lại nhìn vào bên trong, nhưng đã không thấy bóng dáng họ đâu nữa cả, “Anh có chắc là không sao thật không đấy?”Thủy An Lạc ở trong phòng cẩn thận đếm đếm, đếm tới một trăm thì di động vang lên lần nữa: “Thế nào? Thế nào rồi? Tuyệt vọng chưa hả ba?”Kiều Thái hậu: Coi như là vậy đi.

Như thể anh ta đang muốn tuyên bố chủ quyền với ai đó, rằng đây là người phụ nữ của anh ta, chỉ có thể là của anh ta mà thôi!Kiều Nhã Nguyễn hơi hơi xoa cằm, cô không tiếp tục nói gì nữa, dù sao đây cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi.“Không đến nỗi thế đâu.” Sở Ninh Dực chậm rãi nói, sau đó lại dựa vào ghế đút ô mai cho Thủy An Lạc ăn.

Thủy An Lạc nghe thấy tiếng khóc lạc cả giọng của Tiểu Bảo Bối thì vẫn có chút không nỡ. Thế nhưng mẹ chồng cô nói không sai, Tiểu Bảo Bối mặc dù còn nhỏ nhưng vẫn có thể hiểu được đại khái lời của người lớn.“Mày khóc đấy à?” Thủy An Lạc thấy giọng của Kiều Nhã Nguyễn khàn khàn liền hỏi thẳng.Thủy An Lạc cười gượng, “Cũng chỉ kể một chút với em thôi.”

Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

  • Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

    Đương nhiên là Hà Tiêu Nhiên sẽ không nói những lời như kiểu có thai rồi thì đừng làm việc nữa, dù sao bà cũng chẳng phải là mẫu người cổ hủ gì.Thủy An Lạc đã quen với việc Sở tổng trợn mắt nói láo cho nên cũng chẳng để ý nhiều.Thủy An Lạc cần phải quay lại bệnh viện. Buổi chiều cô vẫn phải nhập dữ liệu, hơn nữa cô còn chưa viết báo cáo xong.

  • Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

    “Con đang giúp ba đấy. Mấy người phụ nữ trong quân đội đều tùy tiện cẩu thả, sao có thể chăm sóc tốt cho ba được?” Thủy An Lạc khẽ hừ một tiếng.“Rốt cuộc thì cậu muốn làm cái gì đây, Emi đã đợi cậu suốt ba tiếng đồng hồ rồi, chẳng phải thử đồ xong là có thể đi rồi sao? Tôi vừa mới đi vào thì thấy Kiều Nhã Nguyễn. Tại sao cậu cứ thấy con nhỏ đó là lại không đi được luôn vậy hả? Cậu có biết buổi hẹn với Emi hôm nay ảnh hưởng đến thế nào đối với việc cậu được nhận giải Oscar không!” George tức giận hét lên, dường như cả phòng khách đều có thể nghe hết được lời anh ta nói.“Là mẹ của con gái tôi.” Thủy Mặc Vân nói.

Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

“Lúc đó có thể là không thích, nhưng sẽ chịu trách nhiệm, sau đó ở bên em lâu, ắt rồi cũng sẽ như bây giờ.” Sở Ninh Dực nhíu mày, nhưng đó cũng là lời nói thật lòng của anh.

“Thằng bé rất nhạy cảm, con làm ba mà chẳng biết để ý ăn nói gì cả.” Hà Tiêu Nhiên tiếp tục răn rạy con trai.Sở Ninh Dực đưa tay vuốt mặt một cái rồi đứng dậy nhấc Tiểu Bảo Bối ra khỏi lòng Thủy An Lạc rồi ôm vào lòng mình.Sở Ninh Dực ôm con trai nói lải nhải rất nhiều, đại khái là cả đời này anh cũng chưa từng nói với Thủy An Lạc nhiều đến vậy.Vừa nói xong thì Tiểu Bảo Bối lập tức òa một tiếng, thân thể nho bé của nhóc liền chôn chặt trong lòng mẹ. Tuy không phát ra tiếng khóc nào nhưng Tiểu Bảo Bối vẫn run lẩy bẩy, báo cho mọi người biết rằng nhóc đang khóc.

Kiều Nhã Nguyễn nhìn Sư Hạ Dương đi khỏi liền nghĩ, có lẽ cô vẫn phải tìm Sư Hạ Dương để nói chuyện này một lần nữa, chỉ sợ anh ta sẽ hủy luôn cái cửa sau của cô mất.Thủy An Lạc quay lại nhìn vào bên trong, nhưng đã không thấy bóng dáng họ đâu nữa cả, “Anh có chắc là không sao thật không đấy?”

“Không đến nỗi thế đâu.” Sở Ninh Dực chậm rãi nói, sau đó lại dựa vào ghế đút ô mai cho Thủy An Lạc ăn.Anh nói vậy mà cô cũng tin à?“Ừ, buổi chiều tao cũng xin nghỉ.” Thủy An Lạc nói xong thì bên kia đã cúp máy. Thủy An Lạc ngẩng đầu rồi dùng ánh mắt lo lắng nhìn Sở Ninh Dực đang đứng cạnh mình: “Chuyện gì xảy ra thế?”

Dou ZiBẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠYVậy nên lúc đó Tiểu Bảo Bối liền hơi há miệng nhỏ, dáng vẻ muốn khóc mà không dám khóc khiến Thủy An Lạc đau lòng không thôi nên vội vàng ôm Tiểu Bảo Bối vào lòng dỗ dành. Từ lúc đó Tiểu Bảo Bối đã không cho ba mình đụng vào nữa.Kiều Thái hậu: Tôi nói này người anh em, bị tôi chém thảm như vậy rồi mà không có gì muốn nói sao?

  • Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

    Sở Ninh Dực trêu nhóc: “Nếu là em trai thì tiền của ba đều là của em trai hết.” Phải biết rằng Tiểu Bảo Bối rất là yêu tiền đấy nhé.Thủy An Lạc nghiêm túc gật đầu để nói cho anh biết, đúng là có hơi quá đà thật.“Thủ trưởng, bữa trưa của ngài.” Trung tá bước vào rồi nói rõ ràng, sau đó đem cơm nước đặt ngay ngắn trên mặt bàn.

    “Là mẹ của con gái tôi.” Thủy Mặc Vân nói.

  • Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

    “Trẻ con ấy mà, càng nhỏ thì càng nhạy cảm. Giờ mà xử lý không tốt thì Tiểu Bảo Bối có lẽ sẽ không thích đứa em mà con sắp sinh ra đâu.” Hà Tiêu Nhiên vỗ vỗ tay của Thủy An LạcThủy An Lạc đã là một mỹ nhân tìm ngàn dặm mới thấy, thế nhưng người phụ nữ kia lại đẹp đến mức không giống như người phàm.Sở Ninh Dực bảo họ chuẩn bị sẵn ô mai, giờ vừa hay có thể ăn được luôn.

    Dou ZiKiều Nhã Nguyễn vốn định cúi xuống chỉnh lại chân váy, nhưng lại nhìn thấy người đứng sau mình trong gương.Thủy An Lạc nhận lấy bình sữa rồi cúi đầu nhìn Tiểu Bảo Bối: “Ba con không cố ý đâu, cũng không phải ba không thích Tiểu Bảo Bối mà.”May mà thời gian cũng chỉ tốn hai năm.

    Thủy An Lạc lập tức căng thẳng, người phụ nữ nào sẽ qua tìm ba cô vào lúc này chứ?“Hả?” Thủy An Lạc giật mình, nhưng tiếc là Sở Ninh Dực đã khởi động xe rồi.Ngay cả con gái của Thủ trưởng cũng không thể sánh bằng người phụ nữa kia.

    Hà Tiêu Nhiên muốn hai người họ quay về nhà lớn để thuận tiện chăm sóc.BẪY HÔN NHÂN: VỢ TRƯỚC ÔM CON CHẠYKết quả, Sở Ninh Dực vừa về đã cho nhóc một tiếng sét.Kiều Nhã Nguyễn vốn định cúi xuống chỉnh lại chân váy, nhưng lại nhìn thấy người đứng sau mình trong gương.

  • Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

    “Mày khóc đấy à?” Thủy An Lạc thấy giọng của Kiều Nhã Nguyễn khàn khàn liền hỏi thẳng.[Trò chuyện riêng:“Mẹ, con đi làm đều là Ninh Dực đưa đón con, ở nhà cũng có thím Vu rồi, con không sao thật mà.” Thủy An Lạc nghiêm túc nói.

    Như thể anh ta đang muốn tuyên bố chủ quyền với ai đó, rằng đây là người phụ nữ của anh ta, chỉ có thể là của anh ta mà thôi!Thủy An Lạc nhận lấy bình sữa rồi cúi đầu nhìn Tiểu Bảo Bối: “Ba con không cố ý đâu, cũng không phải ba không thích Tiểu Bảo Bối mà.”

    May mà thời gian cũng chỉ tốn hai năm.Mọi người: “...”

Nhà Cái Lô Đề 1 ăn 99.5: Uy Tín Đăng Nhập

Mọi người: “...”

“Anh đã cứu mạng ba tôi, nhưng tôi cũng đã lạy anh một lạy, coi như đã trả ơn xong rồi! Vậy nên thật ra giữa chúng ta đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi, về sau đôi bên hãy nể mặt mũi nhau một chút đi!” Kiều Nhã Nguyễn nói xong rồi dứt khoát xoay người đi vào phòng thay đồ thay lại quần áo.Sở Ninh Dực bỗng nhấc Tiểu Bảo Bối lên rồi để nhóc ngồi trong lòng mình.

“Anh làm gì thế?” Kiều Nhã Nguyễn lên tiếng, cố gắng vùng ra, nhưng lần này lại không thể giãy ra khỏi cái ôm cứng nhắc của anh ta.Lễ phục của Kiều Nhã Nguyễn có tổng cộng hai bộ, một bộ sát đất, còn một bộ trên đầu gối, đều màu trắng cả, không rườm rà như đồ của cô dâu, nhưng nhìn lại rất thoải mái, bắt mắt.